Trần Đình Sử
Đọc “Truyện Kiều” của đại
thi hào Nguyễn Du, những ai tinh ý đều không bỏ qua hình ảnh khỏa thân của Kiều
khi tắm dưới mắt Thúc Sinh:
“Rõ ràng trong ngọc trắng ngà
Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên”.
Đó là câu thơ tụng ca thân thể người đẹp duy
nhất trong văn học trung đại Việt Nam, không có trong nguyên tác của Thanh Tâm
Tài Nhân. Chữ “tòa thiên nhiên” đã gợi lên một công trình, một kiến tạo, một kiến trúc mà
chỉ có thiên nhiên mới làm được. Một sự thật hiển nhiên nghìn đời mà bây giờ
mới đi vào văn học. Nhưng đó chỉ mới là phần lộ trên mặt nước của một tảng băng
trôi.

















































